Friday, March 4, 2011

Phở sắn

Phở sắn


Quế Sơn, một huyện trung du của tỉnh Quảng Nam, có món ăn rất độc đáo, đó là phở làm từ bột của củ sắn.
Phở sắn được làm từ bột củ khoai mì (bột sắn).
Khoai mì xắt lát mỏng phơi khô đem xay thành bột sau đó đổ nước lạnh vào khuấy đều lên để cho bột lắng xuống và chắt lớp nước trên mặt đi, làm như vậy cho đến khi nước đứng ở trên không còn đục.
Bột sắn khi được lọc như vậy sẽ trắng và loại bỏ chất độc và đắng trong sắn, sau khi lọc xong cho vào nồi bắc lên bếp, khuấy đều tay, đun nhỏ lửa để bột chín đều và khỏi bị sít dưới đáy nồi, khi tay khuấy hơi nặng tức là bột đã chín, sau đó cho ra thau để nguội, múc bột đổ lên khuôn dàn thật đều, phía trên dùng đòn chân tác dụng một lực lên chày, chày ép xuống khuôn, bên dưới đáy khuôn có đục các lỗ tròn nhỏ phở thoát ra từ các lỗ nhỏ ấy.
Bên dưới cần có một người khéo tay dùng tấm vỉ tre đường kính 30 x 50 cm đưa thật đều tay để cho các sợi bánh trải đều trên vỉ theo hình mắt cáo đều nhau, sau đó đem phơi khô.Tấm phở bẻ làm bốn ngâm vào nước sôi để nguội hoặc nước hơi ấm khoảng năm phút cho phở vừa mềm, vớt ra rổ để cho ráo nước, giã một ít tỏi đem khử dầu phụng (lạc), pha sẵn một chén mắm ớt tỏi thật ngon, rang đậu phụng đem giã dập và chuẩn bị một ít rau thơm (rau quế).
Sau khi chuẩn bị gia vị xong, cho phở vào thau rưới dầu, mắm và bỏ đậu, rau... vào trộn đều, gắp ra tô, sẽ được một tô phở sắn thật tuyệt vời. Vị dai dai và bùi bùi của phở quyện với mùi thơm của tỏi dầu, đậu phụng rang, rau quế cho ta một hương vị ngon miệng và đậm đà khó quên, nếu có bánh tráng gạo nướng lên bẻ nhỏ bỏ vào thì càng tuyệt vời hơn, hoặc như ở một số nơi sau ngày người ta có thể cho thêm tôm và thịt nạc băm nhỏ vào càng ngon hơn.
Ngoài ra phở sắn còn có thể chế biến bằng cách bỏ phở đã ngâm vào tô, cho cá ngừ hoặc cá thu xắt lát mỏng đem ướp cho ngấm, nhúng qua nước sôi cho lát cá cứng lại, đem giã dập ra và cho vào nồi dầu đã khử tỏi, um lên cho dầu thấm vào cá, cho một chút bột nghệ vàng, cho nước nóng vào nồi, thêm gia vị cho vừa miệng, đun sôi nước chan vào tô đã có phở sẵn, bên trên cho một ít rau thơm và ớt đỏ xắt lát mỏng, bên dưới bỏ một ít rau chuối thái mỏng ta sẽ được một tô phở thật đậm đà ngon miệng, khi ăn một lần bạn sẽ còn nhớ mãi không quên.

Dừng lại 1 phút..

10h30 đêm, có những người đã lên giường đi ngủ, những người còn chạy xe trên đường cũng hối hả về nhà sau 1 ngày mệt mỏi, vậy mà ở một góc nhỏ trên đường Nguyễn Kiệm (đối diện Co.op Mart), một cụ già vẫn ngồi đó, trông chờ sự giúp đỡ của những tấm lòng hảo tâm.

Description: Description: http://cb5.upanh.com/19.0.25896294.cOV0/clipimage002.jpg

Tôi không phải một nhà báo, không phải một nhiếp ảnh gia, cũng không phải một nhà từ thiện nhưng tôi muốn dành một chút thời gian viết về cụ, xem như một sự giúp đỡ và cảm thông.Tôi không hỏi cụ tên gì chỉ biết cứ khoảng 7h tối, cụ lại ra chỗ ngồi quen thuộc gần cây cột điện bên cạnh Thiền Viện Vạn Hạnh.

Cuộc đời cụ là chuỗi ngày dài bất hạnh, 13 tuổi trở thành trẻ mồ côi, đi lính ở cái tuổi 18 và cụ vĩnh viễn mất đi đôi chân 3 năm sau đó. Sống lay lắt qua ngày dựa vào những đồng tiền xin được.Vậy rồi vẫn có vợ và 1 cô con gái. Nhưng cái nghèo, cái khổ vẫn không buông tha. Không nhà cửa, tiền bạc, không được chăm sóc chu đáo, không được dạy dỗ, cô con gái lớn lên như bản năng sinh tồn. Rồi 3 đứa cháu ngoại lần lượt ra đời mà không ai bết cha chúng là ai.

Vậy mà ông tròi nỡ cướp đi cô con gái duy nhất của ông bà vì căn bệnh ung thư gan. Đến lượt bà vào bệnh viện điều trị căn bệnh ung thư. Mọi gánh nặng đè oằn lưng cụ.Cụ vẫn tỉnh táo khi trả lời chúng tôi. Cứ 2 đêm cụ ra đây ngồi thì lại phải ở nhà một ngày để vào viện với vợ, chăm sóc 3 đứa cháu nhỏ.

Chúng tôi ngồi với cụ khá lâu, nghe cụ kể về đời mình mà chạnh lòng, mà khóc. Cụ nói ngày nào kiếm được năm bảy chục ngàn là mừng lắm. Tiền thuốc cho vợ mỗi ngày đã 80.000đ rồi, còn phả lo tiền ăn cho cả nhà và tiền thuốc cho bản thân mình. Cụ nói, đã đi xin ở cầu Thị Nghè, cầu Ông Lãnh nhưng ở đâu cụ cũng bị giật đồ, trấn lột chỉ có ở đây là không. Có một người hàng xóm tốt bụng, làm nghề xe ôm, cứ 7 giờ tối chở cụ xuống đây, 11h30 lại chở cụ về nhà. (Nhà cụ ở Hiệp bình Phước- Thủ Đức).



Description: Description: http://cb0.upanh.com/19.0.25896259.6N50/clipimage001.jpg

Hỏi cụ ngồi lâu đau lưng phải làm sao? Cụ nói chỉ khi nào đau lắm mới dám mua cao dán “vì 6 miếng đã hết mười mấy ngàn rồi”. Chúng tôi có cho cụ một ít áo cũ để mặc, hôm sau ra hỏi cụ sao không mặc áo mới, cụ nói “đồ mới mặc uổng lắm, để khi nào đi đâu thì mới mặc thôi”. Lâu lâu có thời gian chúng tôi vẫn tới trò chuyện để cụ đỡ buồn và ở đó chúng tôi được chứng kiến rất nhiều những tấm lòng hảo tâm, những cử chỉ đẹp và những con người thật sự xúc động và quan tâm tới cụ.



Description: Description: http://cb2.upanh.com/19.0.25896311.tga0/clipimage003.jpg

Có thể có một số người không tin, một số người nghi ngờ tính chân thực của bài viết nhưng tôi tin vẫn có những con người thật sự muốn chia sẻ chút gì với cụ. Một lần thôi, nếu có thể, bạn hãy dành 1 phút dừng lại, cho cụ dăm ba ngàn, một chai nước, một hộp sữa, một chai dầu (dầu nâu là loại cụ hay dùng), một bịch cao dán Salonpas hay thậm chí chỉ một câu hỏi “Cụ muốn ăn gì không con mua?” (nhưng chắc rằng cụ sẽ từ chối thôi), để cụ thấy rằng vẫn còn rất rất nhiều người quan tâm cụ.




Description: Description: http://cb0.upanh.com/19.0.25896319.Ooz0/clipimage004.jpg

--